top of page

Tôn-Thọ Tế & Lâm Bích-Ngà, Cảm Nghĩ Về Sự Vi Diệu Của Pháp Tổ, Fremont

Fremont, Bắc California, November 9, 2011

Kính Thưa Thầy và Cô Chưởng Môn,

Trước hết chúng em xin đại diện cho tất cả 8 anh chị em trong gia đình - cám ơn Thầy Cô đã mở rộng vòng tay đón nhận chúng em vào đại gia đình Vi Diệu Pháp Hành Thiền. Chính nhờ cái duyên lành này mà chúng em có được thêm cái phúc để được kéo dài thêm tuổi thọ của mẹ. Chỉ qua một thời gian ngắn ngủi sau khi đến với pháp môn chúng em đã chứng kiến được biết bao sự vi diệu của pháp tổ đến với nhiều người trong gia đình.

Mẹ chúng em năm nay đã 90 tuổi. Vào cuối năm 2007, bác sỹ chẩn đoán bà bị ung thư phổi và được điều trị ở bệnh viện Stanford. Sau hơn hai năm trị liệu bằng phóng xạ và sáu tháng điều trị bằng hóa trị, mẹ chúng em bị kiệt sức vì các phản ứng phụ. Đến ngày 9 tháng 3 năm 2011, các bác sỹ ở Stanford tuyên bố dầu hàng và chuyển bà qua hospice service để chờ chết. Họ bỏ tất cả thuốc trị liệu và chỉ cho xài morphine để giảm đau. Họ khuyên chúng em nên gọi các anh em ở xa về càng sớm càng tốt vì mẹ có thể ra đi bất cứ lúc nào trong vòng tối đa là một tháng. Lúc rời bệnh viện Stanford, gần như tất cả các cơ quan nội tạng đều bị hủy hoại do phản ứng phụ của hóa trị. Gan bị sưng và suất huyết làm cho cơ thể bị mất hơn 50% dung tích máu. Phổi bị nước tích tụ phải rút ra khoảng 500 – 800 CC mỗi hai tuần. Đường ruột cũng bị hũy hoại. Khắp đầu bị u nhọt rất đau đớn. Nhịp tim xuống rất thấp.

Nhớ lời dạy của Thầy Cô, chúng em đưa mẹ về nhà thành tâm khấn tổ và liên tục truyền năng lượng cho mẹ mổi ngày hai lần cách nhau 8 tiếng. Vào những ngày cuối tuần thì chúng em có được thêm sự hổ trợ của ba anh chị đồng môn. Mổi người góp thêm một đôi tay mang năng lượng của Tổ đến để giúp mẹ chúng em sớm bình phục. Sau vài ngày thì bà không cần dùng đến morphine nữa. Sức khỏe của bà tiến triển đều và rất tốt. Tinh thần của bà cũng rất bình an vì bà tuyệt đối tin tưởng vào sự nhiệm mầu của Tổ. Có một buổi sáng mẹ chúng em đòi đưa cho bà cái lược để chải đầu khi soi gương buổi sáng. Chúng em rất mừng vì biết rằng khi người bệnh bắt đầu để ý đến việc làm đẹp thì sự bình phục chỉ còn là vấn đề thời gian. Mổi tháng cứ đến ngày 9 tây thì chúng em đều ăn mừng và cám ơn Đức Sư Tổ Dasira Narada đã ban thêm sự sống cho mẹ chúng em. Chúng em ăn mừng được tám lần rồi! Điều này có nghĩa là tám tháng qua mẹ em sống bằng năng lựơng của Tổ ban cho!

Ngoài việc phải chống chọi với bệnh cancer, vào giữa tháng 7, bà bị té lúc đi vào phòng để chuẩn bị nhận năng lượng vào buổi sáng. Ngay sau đó, chúng em đặt tay vào chổ đau ở đùi và làm liên tục suốt hai tuần. Sau khi bị té, y tá có đến để khám mổi ngày, họ theo dõi chổ đau và kết luận không bị gãy xương vì không bị sưng đỏ, mẹ chúng em có thể cử động được chút ít và chỉ cần Tylenol cũng đủ giúp bà giảm đau. Sau hai tuần, chúng em thấy mẹ vẫn chưa đứng dậy được nên mang bà đến bệnh viện để X-ray và biết xương đùi bị gãy làm hai khúc, đang bắt đầu lành nhưng hai khớp không thẳng hàng nên không thể đứng được. Bác sỹ quyết định mổ để sắp xương thẳng lại. Ông nói rằng trong 30 chục năm làm bác sỹ giải phẩu xương, đây là trường hợp đầu tiên ông thấy một bênh nhân 90 tuổi bị gãy xương đùi mà không bị đau, không bị sưng, không bị sốt, và kỳ diệu nhất là chỉ uống Tylenol để giảm đau.

Ngày thứ ba sau khi mổ, bác sỹ đến tháo băng ra để theo dõi vết thương thì chỗ mổ bị chảy máu ra giống như mình rót half–and-half cream ra từ cái ly. Chúng em sợ quá nhưng cũng chợt nhớ cái câu chuyện Thầy Thuận kể ở lớp học khóa hai ở Houston về một người bị cưa máy tiện cắt sâu ở chân, chỉ nhờ đặt tay truyền năng lượng mà cầm được máu và làm vết thương liền miệng trở lại trước khi đến bệnh viện (thú thật với Thầy là lúc đó chúng em tin Thầy nhưng cũng có một giây phút trộm nghĩ rằng điều này giống như chuyện phong thần nhiều hơn!). Chúng em kêu bác sỹ đóng băng lại liền và xin được phép đặt tay bên ngòai để truyền năng lượng khoảng vài phút, ông bác sỹ tròn mắt kinh ngạc sau khi mở băng ra thì máu đã ngưng chảy hẳn! Ông hỏi chúng em đã làm gì thì chúng em nói rằng đã được học qua lớp thiền giống như “healing hands” thì ổng nói ổng có nghe nói về việc này. Lúc bác sỹ chụp X-Ray chúng em cũng có request để X-Ray phổi thì được biết cái tumor trong phổi không còn nữa, nó chỉ còn là một vết mờ giống như vết sẹo. Cái xương đùi thì đã lành hẳn sau bốn tuần. Bác sỹ nói rằng đây là một điều kỳ diệu ở tuổi 90! Mẹ chúng em vẫn sinh hoạt bình thường như bà chưa hề trải qua thời gian dài phải chống chọi mệt mỏi với cancer. Bà thư thả đẩy walker đi khắp nhà sau mỗi bữa ăn. Mổi ngày đều đặn coi hết một tuồng cải lương và vẫn nhớ lời “thầy” dặn để vặn tắt TV mổi 45 phút để cho đôi mắt nghỉ ngơi. Cho đến hôm nay, cuộc sống của mẹ chúng em vẫn trôi qua êm ả và bình yên. Bà vẫn móm mém mỉm cười với chúng em mỗi buổi tối khi chúng em chúc bà ngủ ngon sau khi truyền năng lượng.

Thầy Thuận và Cô Hải kính yêu,

Sau sáu ngày ngắn ngủi học cấp 1 và cấp 2 ở Houston – Khóa 2 vào tháng 3, 2010, hành trang Thầy và Cô chuẩn bị cho chúng em là hai bàn tay với khả năng truyền năng lượng và một cái tâm hướng thiện. Chúng em mạnh dạn đi giúp đời với niềm tin rằng lúc nào Tổ cũng hiện hữu ở mọi nơi để dìu dắt các môn sinh của Ngài dấn thân để giúp chúng sinh diệt khổ và giải thoát.

Lúc trở về California, vào dịp hè, chúng em có dịp đưa mẹ đến một thiền đường ở xa thành phố ở miền Nam California để các anh chị ở đó chỉ dẩn chúng em cách chửa bệnh cho mẹ. Chính nơi đây đã giúp chúng em có dịp nhìn thấy được tấm lòng vị tha vô bờ bến của những người con của Tổ. Chính các anh chị ở nơi đó đã dạy cho chúng em bài học làm thế nào để thật sự dấn thân giúp đời. Và điều quan trọng nhất là các anh chị ấy đã dạy chúng em từng kỹ thuật nhỏ để giúp chúng em có đủ sự tự tin để đối phó với căn bệnh ung thư hiểm nghèo của mẹ. Các anh chị ở đó lo rằng chúng em sẽ bơ vơ không có người dìu dắt vì lúc đó chưa có thiền đường ở miền Bắc California, vì vậy mỗi giờ học ở thiền đường chúng em lại được trang bị vô số bài học quý giá mà cho đến bây giờ chúng em mới thật sự thấy hết chân giá trị của nó.

Rồi ngày tháng tiếp tục trôi qua. Tháng 9 năm 2010 chúng em trở lại mái nhà Vi Diệu Pháp Hành Thiền ở Houston để Thầy Cô chuẩn bị thêm cho chúng em một mớ hành trang cao cấp hơn ở cấp ba để chúng em có thể mở rộng thêm kiến thức trong lãnh vực tu học và hành pháp. Song song với việc được lên cấp, chúng em lại bắt đầu phải đương đầu với rất nhiều thử thách. Con đường hành pháp lần này trở nên gồ ghề, nhỏ hẹp, và đầy chông gai. Có những lúc chúng em lấy hết can đảm dẩm lên chông gai, vượt qua rất nhiều trở ngại để tiếp tục bước đi theo con đường phụng sự. Rồi cũng có những lúc chúng em nản lòng, thối chí muốn chùn bước thì lúc nào Thầy Cô cũng vươn đôi tay ra đúng lúc để giúp chúng em vượt qua mọi thử thách, cũng như giúp chúng em tìm lại được sự bình yên ở trong tâm để tu tập mặc dù Thầy Cô ở xa xôi trăm dặm. Sau mỗi lần gắng sức và vượt qua được những gian truân - mà Thầy Cô hay gọi là khảo đảo - khi bình tâm lại quay nhìn về phía sau thì chúng em thấy mình đã vượt qua được một chặn đường rất dài.

Chính sự bao dung của Thầy Cô đã giúp chúng em giữ vững được niềm tin để tiếp tục dấn thân đi theo con đường của Đức Sư Tổ Dasira Narada đã vạch ra để giúp tha nhân diệt khổ và giải thoát.

Là những môn sinh non trẻ của Vi Diệu Pháp Hành Thiền, một lần nửa, cái tâm của chúng em được mở rộng hơn sau khi chúng em được đi học lên cấp bốn và đi dự ngày giổ Tổ ở Orange County trong tuần vừa qua. Được nhìn thấy tận mắt sự lớn mạnh của pháp môn, sự chăm sóc, lo lắng ân cần và chu đáo của ban tổ chức, sự thương yêu chan hòa của Thầy Cô, của tất cả thầy cô giảng huấn, và sự gắn bó của các môn sinh ở khắp mọi nơi, chúng em cảm thấy rất hạnh phúc, rất may mắn, và rất tự hào rằng chúng em là những môn sinh của pháp môn Vi Diệu Pháp Hành Thiền. Chúng em rất bình yên khi biết rằng mình đã chọn đúng hướng đi. Với niềm tin vững mạnh, chúng em tin rằng mình sẽ vượt qua được mọi thử thách. Từ đây, chúng em sẽ cố gắng nhìn sự việc chung quanh bằng cái tâm để tập sống xứng đáng là những người con của Tổ.

Chúng em tin rằng sự kỳ diệu mà chúng em được chứng kiến trong gia đình chỉ là một trong hàng ngàn sự vi diệu trong pháp môn, nhưng điều này có thể là một bằng chứng vững mạnh đủ để cho tất cả môn sinh biết rằng Tổ luôn luôn hiện hữu trong đời sống của chúng ta. Chúng em sẽ rất vui nếu Thầy và Cô cho phép chúng em phổ biến câu chuyện này đến tất cả môn sinh trong gia đình Vi Diệu Pháp Hành Thiền (nếu Thầy và Cô thấy tiện) – như một động lực nho nhỏ để giúp mọi người cố gắng và tiếp tục cố gắng nhiều hơn nữa trên bước đường tu học và hành pháp. Cuối thư, chúng em kính chúc Thầy Cô có nhiều sức khỏe để tiếp tục dìu dắt chúng em trên bước đường tu học.


Kính Thư

Môn Sinh Tôn-Thọ Tế & Lâm Bích-Ngà

Thiền Đường San Francisco

 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
bottom of page